NGƯỢC LỐI CHIỀU RƠI - Thwo Đỗ Anh Tuyến
.
NGƯỢC LỐI CHIỀU RƠI
Ta giấu tình mình vào nếp áo phong sương
Để mỗi bước đi đều vương mùi kỷ niệm
Ánh mắt người – khoảng trời xa phù phiếm
Ta dẫu miệt mài cũng chẳng chạm môi duyên.
Người là thuyền, bến lạ chẳng dừng chân
Ta là sóng, cứ bâng khuâng bờ cát
Bản tình ca nửa đời chưa kịp hát
Cứ nghẹn ngào trong gió hát đêm thâu.
Có đôi khi ta tự hỏi về đâu?
Khi nỗi nhớ không có cầu để bắc
Bàn tay ấy, ta bao lần muốn nắm
Lại rụt về, sợ làm vỡ pha lê.
Người vô tình đi giữa những đam mê
Để mặc ta với bộn bề vụn vỡ
Yêu một người là cam lòng mắc nợ
Dẫu biết rằng... chẳng có nợ để trả nhau.
Hôm nay buồn, trời đổ lệ vùng sâu
Ta ngược lối, giấu nỗi đau vào tối
Tình đơn phương như một lời nói dối
Vừa đủ ngọt ngào, vừa đủ xót xa...
ĐỖ ANH TUYẾN
Địa chỉ: Khu Cộng Hòa, thị trấn Thanh Nê,
huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình
Nhận xét
Đăng nhận xét